Download miễn phí ebook Cảm nghĩ của em khi đọc và học bài thơ "Gà Trống và Cáo" của La Phông-ten - Cảm nghĩ, cảm nhận về một bài thơ Hai câu đầu giới thiệu anh Gà Trống đậu "vắt vẻo" trên cành cây, đó là một kẻ "tinh nhanh lõi đời". Nhu thuong le, vao thu nam, ngay 10/12/2009 nhom TU THIEN THIEN TAM da to chuc chuyen tham vieng va tang qua truc tiep tai benh vien ung buou. Dot nay, nhom chung toi da tang 250 phan qua bao gom 150 phan qua cho benh nhi va 100 phan qua cho nguoi lon. Duoi day la thu cam on va bang cong khai tai chinh cua nhom Thien Tam , thu cam on cua benh vien ung buou va mot so hinh anh tieu bieu cua Đặt vài câu giới thiệu từng bạn trong tổ của em với chị phụ trách mới của liên đội là lời giải phần Ôn tập giữa học kì 2 lớp 4 môn Tiếng Việt. vndoc.com. Thông báo Mới. Tiếng Anh theo chuẩn thông tư 22 của bộ Giáo Dục và các dạng bài ôn tập môn Tiếng Việt 4 Điều kiện: Người bệnh phải chịu được đau và chuẩn bị sẵn tâm lý. Vì phương pháp này là bấm hoặc dùng lực ấn vào ngay điểm bị đau để chữa trị. Xin lưu ý là gây rất đau cho người bệnh và có thể gây bầm thịt khi về nhà. Do đó, người bệnh phải chuẩn bị tâm lý sẳn. Về nhà mua thuốc tan máu bầm Alpha để uống. Báo điện tử Nhân Dân, ngày 9/11/2006 đã đưa tin: "Diện tích lúa bị nhiễm rầy nâu và bệnh vàng lùn (VL) và lùn xoắn lá (LXL) đang tăng rất nhanh. Đầu vụ hè thu mới có 456 ha nhiễm bệnh, đến cuối vụ đã tăng 78 lần, đến ngày 3/10/2006 tăng lên 60 nghìn ha (131 lần). Cây bồ đề sau nhà. Cây bồ đề là loại cây mang lại nhiều may mắn trong nhà Phật. Tuy nhiên, cây bồ đề không nên trồng trước nhà bởi tán lá của nó khá to um tùm dễ cản trở ánh sáng và lộc khí chảy vào nhà bạn. Nhưng bạn hoàn toàn có thể trồng nó ở sau lưng nhà sbM4. Tình nghĩa anh em có chắc bền lâu là 1 câu trích dẫn đáng nhớ trong ca khúc Đời Là Thế Thôi được thể hiện bởi Phú Lê. Câu hát này thường được sử dụng trên Internet như 1 meme để châm biếm hay chế giễu những hành động không tốt, gây bất lợi cho nhau của bạn bè, anh em 1 cách hài hước. Nguồn gốc Ngày 25/1/2019, kênh Youtube của Phú Lê đăng tải MV ca khúc Đời Là Thế Thôi, ca khúc chính thức trong bộ phim Chạm Mặt Giang hồ. Trong ca khúc này có 2 câu hát đầu tiên là Khổ trước sướng sau thế mới giàu Tình nghĩa anh em có chắc bền lâu Video này thu hút hơn 120 triệu lượt xem trong 1 năm. Sự lan truyền Trong những tháng sau đó, câu hát này nhanh chóng trở nên phổ biến trong cộng đồng mạng và thường được ghép với 1 bức ảnh chụp màn hình của Phú Lê từ MV ca khúc để tạo thành ảnh meme. Ví dụ, ngày 19/2/2019, trang Facebook GameK tải lên 1 bức ảnh với mô tả “Mày thiêu đốt rồi nhưng thằng bạn vẫn tốc biến lên KS“. Bài đăng này đạt hơn nghìn lượt cảm xúc và 430 lượt chia sẻ trong 1 năm. - Click QC để hỗ trợ Lục Lọi Meme -ADVERTISEMENT Ngày 22/2/2019, trang Facebook Truy Kích – VTC Mobile đăng lên 1 phiên bản của meme với mô tả Đi net chung nhưng thằng bạn chưa bao giờ trả hộ mày dù chỉ 1k. Bài đăng này đạt hơn nghìn lượt cảm xúc và 95 lượt chia sẻ trong 1 năm. Ngày 25/2/2019, Team MẶN đăng tải 1 phiên bản khác trong đó chú thích 1 tình huống trong tựa game Liên Minh Huyền Thoại khi bạn sắp ăn penta thì đứa bạn KS. Bài đăng đạt hơn 490 lượt cảm xúc và 80 lượt chia sẻ trong 1 năm. Ngà 21/4/2019, 1 video với tiêu đề Tình nghĩa anh em có chắc bền lâu được đăng tải lên Youtube và đạt hơn nghìn lượt xem trong 1 năm. Ngày 31/8/2019, Team Mặn đăng tải 1 bức ảnh với mô tả “Chơi trò siêu nhân với thằng bạn thì nó tranh siêu nhân hồng với mày“. Bài đăng này đạt hơn nghìn lượt cảm xúc và 500 lượt chia sẻ trong 6 tháng. Ngày 26/12/2019, fanpage Anh Da Đen đăng tải 1 video với chú thích Tình nghĩa anh em có chắc bền lâu, trong đó 2 người bạn thân có 1 người thắng được khoản tiền lớn nhưng không chia sẻ với người còn lại. Video đạt hơn 125 nghìn lượt xem, nghìn lượt cảm xúc trong 4 tháng. Ảnh mẫu Phule Doilathethoi tinhnghiaanhem meme me_me Chammatgiangho Bình Chọn Meme Của Năm 2022Độc Lạ Bình Dương 41%, 96 votes96 votes 41% 96 votes - 41% of all votesTin Chuẩn Chưa Anh? 25%, 60 votes60 votes 25% 60 votes - 25% of all votesIt’s Morbin Time 8%, 19 votes19 votes 8% 19 votes - 8% of all votesBing Chilling 7%, 17 votes17 votes 7% 17 votes - 7% of all votesKhông Thể Nào Mà Cản Bước Được Ma Gaming 4%, 10 votes10 votes 4% 10 votes - 4% of all votesMẹ Biết Mẹ Buồn Đó 4%, 10 votes10 votes 4% 10 votes - 4% of all votesVăn Mẫu “Tuyên Bố Quyền Miễn Trừ Trách Nhiệm” 3%, 7 votes7 votes 3% 7 votes - 3% of all votesNgạo Nghễ 3%, 7 votes7 votes 3% 7 votes - 3% of all votesÉt O Ét / SOS 3%, 6 votes6 votes 3% 6 votes - 3% of all votesChắc Là Không Giòn Đâu 2%, 4 votes4 votes 2% 4 votes - 2% of all votesTotal Votes 236 January 31, 2023 - February 28, 2023 Voting is closed - Click QC để hỗ trợ Lục Lọi Meme - - Click QC để hỗ trợ Lục Lọi Meme - Cảm thấy hơi mệt mỏi, Cơ Quân Đào xuống vườn hoa tưới nước cho mấy chậu cây cảnh giải chậu cảnh này đều là Cơ Quân Dã bỏ rất nhiều tiền mua về, có tùng có bách, có điều cứ sau một thời gian thì lại phải cắt tỉa lại cho gọn gàng. Kỹ thuật của Cơ Quân Dã không ổn, lần nào cũng cắt tỉa đến mức sắp trọc lốc rồi mới dừng tay cho nên mấy chậu cảnh này đã biến thành hoàn toàn khác lúc mới mua ta lơ đãng tưới nước, ánh mắt thoáng nhìn qua tường vây. Giàn bầu bên kia đã mọc khá tươi tốt rồi, mặc dù không thể so với vườn cây cảnh bên này nhưng lại khiến người xem cảm thấy rất mát mắt. Lại nhìn tiếp, anh ta phát hiện có một ông già đang chăm sóc vườn hoa nhà bên. Anh ta nhận ra ông già này, ông ta là thợ làm vườn trong tiểu khu, có lúc thấy Tiểu Dã tỉa cây thảm đến mức không nhịn được ông ta cũng từng tới chỉ điểm cho cô mấy thấy anh ta, ông già làm vườn bắt chuyện "Cơ tiên sinh đang tưới cây à?"Cơ Quân Đào do dự trong chốc lát rồi nói "Bác chăm sóc vườn rau giúp Thương tiểu thư à?"Ông già ngẩng đầu lên lau mồ hôi rồi nói "Thương tiểu thư gọi điện thoại nói có việc không đến được nên nhờ tôi tưới nước giúp, tôi thấy cũng bắt đầu có sâu rồi nên nhân tiện bắt sâu luôn. Cô ấy nhát gan, trước kia cũng toàn phải nhờ tôi bắt sâu Quân Đào a một tiếng, xem ra hôm qua cô ấy buồn vì chuyện của Đậu Đậu cho nên hôm nay cũng không muốn đến chăm sóc vườn rau mà ngày thường cô ấy vẫn chăm sóc rất kĩ ấy ở trong thành phố một mình làm gì? Hay là gã giám đốc trẻ tuổi kia đang ở bên động viên cô ấy? Nếu như hôm qua Tiểu Dã không nói rằng đã tưới nước cho vườn rau trên sân thượng giúp cô ấy thì hôm nay cô ấy có về đây không nhỉ? Bình thường thấy cô ấy rất thích vườn rau nhà mình, có khi về đây chăm sóc vườn rau cô ấy lại sẽ cảm thấy nguôi ngoai. Tiểu Dã thì biết cái gì, cứ thích thì tưới chứ có biết tưới thế là nhiều hay là ít đâu. Trong lòng anh ta cảm thấy hơi oán trách em gái lắm chuyện, nhỡ đâu tưới nhiều nước quá làm mấy cây mướp của cô ấy úng chết thì làm thế nào?"Không biết mấy cây mướp trên nóc nhà cô ấy đã dựng giàn chưa", ông già làm vườn lẩm bẩm, "Giờ mà còn chưa dựng giàn thì sẽ muộn mất. Cái con bé này sao lại không về chứ, chủ nhật sau tôi có việc phải về quê, sợ là không kịp về dựng giàn giúp nó rồi".Cơ Quân Đào muốn nói thực ra có thể đi từ nóc nhà mình qua bên đó nhưng suy nghĩ một chút lại không lên tiếng mà quay người đi về phòng ta vừa nghĩ đến một bức tranh đang vẽ cây khô trên bức tranh là anh ta vẽ từ mấy năm trước, Tiểu Dã nói nhìn quá tuyệt vọng, tràn ngập hơi thở chết chóc nên giục anh ta vứt bỏ bức này nhưng anh ta lại luôn cảm thấy không nỡ. Sự mê hoặc tuyệt vọng đoạn cây khô héo rũ đó toát ra phảng phất như nữ thần vận mệnh đang giơ tay vẫy gọi, không có tâm tình như lúc đó thì anh cũng khó có thể lột tả được vẻ bi thương như vậy anh ta muốn vẽ thêm một chút màu sắc bên cạnh để tạo nên sự tương phản tuyệt đối, nhất định sẽ có ấn tượng rất mạnh đối với thị giác người xem. Anh ta muốn vẽ một mầm cây tươi non nhưng lại cảm thấy không lý tưởng lắm, hiệu quả vẫn cứ kém một chút so với điều anh ta muốn đạt non lá xanh hình như đều quá mỏng manh, không thể tương xứng với khúc cây khô đã trải qua bao mưa gió đó, cũng không đủ để xứng với khung cảnh này. Anh ta nhìn chằm chằm gốc cây khô trên bức tranh, trong đầu lại hiện ra đôi mắt đau thương của Hoài Nguyệt khi vừa bế Đậu Đậu vừa khóc. Một đôi mắt đẹp như vậy vốn nên luôn tươi tắn vui vẻ nhưng lại có sự thê lương của ngày đông giá rét làm người ta không thể không cảm thấy thương Quân Đào cầm bút vẽ ngơ ngẩn một hồi lâu vẫn không tìm được ý tưởng, vì vậy liền dứt khoát quăng bút lái xe đến phòng triển lãm buổi sáng Cơ Quân Dã đều cùng trợ lí xem một loạt tác phẩm của bố tại phòng triển lãm vừa được "Cẩm Tú trai" bồi xong, bận rộn đến mức không buồn ăn nhân Diệp ở Cẩm Tú trai có kỹ thuật bồi tranh có tiếng trong giới hội họa, vì lần này có không ít tác phẩm quá khổ, giao cho các cửa hàng khác thì không yên tâm nên bố cô sẵn sàng hoàn lại thời gian tổ chức triển lãm tranh để đợi nghệ nhân Diệp đích thân ra nguyên nhân khác khiến triển lãm tranh bị hoãn lại là còn không đủ tác phẩm của Cơ Quân Đào, chưa đạt tới yêu cầu từ một phần ba trở lên của bố cô. Cô không dám thúc giục anh trai quá mức, sợ anh ta nổi cáu lên lại quẳng gánh giữa đường. Vốn anh ta đã không sẵn lòng cùng tổ chức triển lãm tranh với bố, cô phải dùng tình mà cảm hóa, dùng lý mà thuyết phục, vừa đấm vừa xoa than thở khóc lóc mãi mới ép anh ta nhận lời, cô không muốn để sắp thành lại bại. Có điều mặc dù bị trì hoãn nhưng Cơ Quân Đào vẫn đang làm việc theo đúng kế hoạch, nghĩ đến điều này Cơ Quân Dã vẫn thấy được an ủi. Lần nay cô tổ chức triển lãm tranh cũng không nhằm đến một mục đích nào khác ngoài việc muốn anh trai có thể trở lại với cuộc sống làm việc bình Cơ Quân Đào đến thì Cơ Quân Dã vừa dặn dò nhân viên thu lại các bức vẽ để chuẩn bị ra ngoài ăn cơm."Anh, sao anh lại đến đây?" Cơ Quân Dã vui mừng hỏi, trong ấn tượng của cô thì số lần Cơ Quân Đào xuất hiện tại phòng triển lãm Tố ngoài ngày thứ hai hàng tuần thì có thể đếm được trên đầu ngón tay, "Đã xảy ra chuyện gì vậy?""Không có chuyện gì, hôm nay trạng thái không tốt nên đến đây xem". Cơ Quân Đào nhìn lên tường, bức thu pháp của mẹ đã không còn ở đó, chắc là em gái anh ta sợ anh ta thấy cảnh thương tình, cái con bé Tiểu Dã này đúng là quá cẩn Quân Dã nhìn anh ta với vẻ mặt không Quân Đào cười nói "Anh trai em ra khỏi cửa một lần cũng đáng để em thấy kinh ngạc à? Về hỏi A Thích xem bây giờ anh còn có vấn đề gì không?"Cơ Quân Dã vui mừng nói "Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì, em còn chưa ăn cơm, anh cũng chưa ăn đúng không? Chúng ta đến nhà hàng nào ngon ngon ăn trưa nhé!"Cơ Quân Đào không thích không khí ồn ào trong nhà hàng nên cau mày nói "Gọi người ta đưa đến đi, ăn cơm không cần phiền phức như vậy đâu. Anh đi xuống dưới kia xem một chút, không phải em nói mới sắp xếp lại sao?" Dứt lời liền đi ra trí của phòng triển lãm Tố nằm gần khu du lịch, cửa phòng triển lãm nằm trên phố Sơn Âm, còn gọi là Phố quán bar, đối diện là viện mỹ thuật, cách đó không xa là viện bảo tối ở đây xa hoa trụy lạc cực kì náo nhiệt, người làm nghệ thuật hay không làm nghệ thuật đều tới quán bar nói chuyện nghệ thuật. Tuy nhiên ban ngày ở đây lại rất yên tĩnh, những cây cổ thụ chọc trời hai bên đường phủ bóng mát xuống suốt chiều dài con phố, cũng chính vì vậy mà con phố này có tên là Sơn có điều con đường có lịch sử ngàn năm này dù đã được mở rộng tu sửa nhiều lần nhưng vẫn còn xa mới đuổi kịp bước chân phát triển của thành phố, nằm trong khuôn viên thành phố này, phố Sơm Âm vẫn tỏ ra chật hẹp, chỗ đỗ xe là một vấn đề rất căng thẳng. Sau khi thả Hoài Nguyệt xuống cửa phòng triển lãm trước, Đặng Duyên Duyên mới tiếp tục lái xe đi tìm chỗ đỗ Nguyệt đi vào phòng triển lãm Tố, vô cùng chán nản vừa chậm rãi dạo bước ở tiền sảnh vừa chờ Đặng Duyên Duyên quay lại. Nhớ lại dáng vẻ Đậu Đậu cố nín không để nước mắt chảy xuống mà chỉ đảo quanh trong viền mắt lúc gần xuống xe hôm qua trong lòng cô lại cảm thấy cực kì đau kể cô đã tìm cách bù đắp như thế nào thì li hôn vẫn mang đến thương tổn cho con trai mình. Thường nói sau khi li hôn bố hay là bố, mẹ vẫn là mẹ, điều này chỉ có thể lừa trẻ con khi nó mới 3 4 tuổi, sau khi nó lớn lên thì kiểu gì trong lòng nó cũng có bóng tối di việc bố mẹ bỏ nhau để lại. Bây giờ cô chỉ hi vọng sự cố gắng của mình có thể hạ mức tổn thương cho con trai xuống thấp nhất, có lẽ tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài, xã hội bên ngoài thì tầm nhìn của trẻ con sẽ trở nên rộng rãi. Có lẽ, bồi dưỡng thành một sở thích hay đam mê cho con sẽ có thể di chuyển sức chú ý của nó đi. Cũng có lẽ, sau khi nhà họ Lỗ có thêm một em bé thì sẽ đồng ý giao Đậu Đậu cho cô nuôi biết vợ mới của Lỗ Phong sinh cho hắn con gái hay con trai, cô nghĩ, Lỗ Phong là người cực kì trọng nam khinh nữ, nếu như cũng sinh con trai thì có lẽ còn có thể thương lượng, nếu không thì chắc chắn sẽ rất khó. Lúc nào đó mình cũng phải tìm cách thăm dò một chút mới một năm đã qua từ khi li hôn nhưng hình như người nhà họ Lỗ đều cố gắng che giấu cô tất cả mọi tin tức có liên quan đến vợ hai Lỗ Phong, sợ cô đau lòng hay là sợ tâm tình của cô sẽ ảnh hưởng đến Đậu Đậu? Cô cũng chẳng muốn suy đoán nguyên do, nếu cô thật sự muốn biết thì không lẽ còn không hỏi thăm được sao? Chẳng qua là cô không muốn biết nên mới như vậy, bằng không với trình độ săn tin của Đặng Duyên Duyên thì có tin tức nào mà cô không tìm hiểu được cơ chứ?Hoài Nguyệt chậm rãi đi vào trong rồi dừng lại trước một bức là một bức tranh sơn dầu có tên là "Cây". Một vùng quê trống trải, dưới lớp mâu mù che phủ là một gốc cây khô dường như đã đứng ở đó cả ngàn vạn năm. Phía sau tầng mây lộ ra ánh sáng màu vàng, màu sắc rực rỡ như thế nhưng lại tỏ ra cực kì cô độc. Thương Hoài Nguyệt cảm thấy kì lạ, rõ ràng là sắc điệu ấm áp vì sao người xem lại cảm thấy rét lạnh? Cô không cầm lòng được bước một bước đến gần bức tranh."Xem tranh sơn dầu thì không thể đứng quá gần". Một giọng đàn ông nhẹ nhàng vang lên sau thanh rất quen thuộc, Hoài Nguyệt lui ra phía sau một bước rồi quay người lại, không biết từ bao giờ Cơ Quân Đào đã đứng ở phía sau cô."Cơ tiên sinh, anh cũng đến xem tranh à?" Hoài Nguyệt cảm thấy hơi bất ngờ."Có thích bức tranh này không?" Cơ Quân Đào nhìn bức "Cây" đó, đó là tác phẩm anh ta vẽ từ nhiều năm trước, là một trong số rất ít những tác phẩm tranh sơn dầu anh ta cảm thấy tương đối hài lòng, không biết bị Tiểu Dã tìm thấy rồi mang tới treo ở đây từ lúc nào."Đối với hội họa thì tôi dốt đặc cán mai. Hôm nay tôi tới đây là vì cần đi cùng một người bạn". Hoài Nguyệt xấu hổ nói, "Cảm thấy nhìn hơi hơi quen mắt, cảnh như thế này tôi đã từng nhìn thấy ở nước ngoài"."Ở châu Úc?""Ờ", Hoài Nguyệt gật đầu, "Trên đại lục châu Úc có thể thường xuyên nhìn thấy hình ảnh như vậy, một gốc cây nhẵn bóng đứng ở giữa trời đất, không có lá cây, chỉ có thân cây trơ trọi chỉ thẳng lên không trung, xinh đẹp vô hạn, trào dâng vô hạn. Có lúc bạn sẽ cảm thấy quả thực là nó đang nổi giận đùng đùng, mặc dù chỉ là một cái cây khô nhưng bạn lại cảm nhận được nó tràn đầy sức sống bất khuất, chứ không phải như bức tranh này". Ánh mắt cô dừng lại trên thân cây tối màu đó, trên mặt lộ vẻ mơ Quân Đào vô thức đến gần cô, chăm chú nhìn gương mặt dịu dàng của cô, "Bức tranh này tạo cho cô một cảm giác khác à?""Tại sao cái cây này lại cô độc như vậy? Đứng giữa anh sáng chói lọi mà vẫn lạnh lẽo như vậy? Dường như tôi cũng cảm thấy nó đang lạnh đến mức sợ run. Hình như trời đất này không phải ngôi nhà để nó tự do sinh trưởng mà là lồng giam giam cầm nó, nó không có chỗ để trốn tránh, không có chỗ để dựa dẫm".Buổi trưa, người trong phòng triển lãm dần dần về hết, bốn phía cực kì yên tĩnh, Hoài Nguyệt lại vô thức hạ thấp âm thanh một nghe thấy rõ hơn nên Cơ Quân Đào lại bước thêm một bước đến gần cô, hai người đứng kề vai nhau."Cô cảm thấy nó rất cô độc à?"Hoài Nguyệt ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm của anh ta, ở trong đó có một loại tâm tình khó hiểu đang dâng cảm thấy hoảng sợ, âm thầm tự trách mình lại mắc bệnh nghề nghiệp "khoe chữ" rồi, không biết là câu nào minh nói đã động chạm đến thần kinh của người đàn ông mẫn cảm cực độ trước mặt đỏ mặt nói với vẻ mất tự nhiên "Tôi không có tri thức hội họa gì, Cơ tiên sinh cứ coi như tôi nói liên thiên là được rồi. Bức tranh này đương nhiên rất đẹp". Có thể là tâm trạng người xem tranh khác nhau nên cảm nhận của họ khi đứng trước một cảnh sắc cũng khác nhau. Chuyến đi châu Úc là hành trình trăng mật của cô và Lỗ Phong, khi đó tất cả những gì cô nhìn thấy đều bừng bừng sức Quân Đào điều chỉnh lại tâm tình, mỉm cười nói "Không phải người phải có tri thức hội họa mới xem được tranh. Thực ra cô rất hiểu hội họa, cô nói chính xác như vậy thì người vẽ tranh nhất định sẽ rất hài lòng".Hoài Nguyệt từ chối cho ý kiến, người vẽ tranh? Ai biết người ta muốn thế nào chứ?Cơ Quân Dã xuống tìm anh trai gọi lên ăn cơm, giật mình đừng nhnf cảnh này. Đây là lần đầu tiên anh trai chủ động tới gần một phụ nữ trong vòng nhiều năm như vậy, lúc này anh ta đang đứng bên cạnh Hoài Nguyệt, toàn thân đều toát ra một loại dịu dàng ấm áp. Cô suy nghĩ một chút rồi mỉm cười xoay người đi Duyên Duyên đỗ xe xong quay lại thấy Hoài Nguyệt đứng cạnh một người đàn ông cùng xem tranh, cảm thấy rất bất ngờ, cô do dự một hồi rồi mới cất tiếng Nguyệt giới thiệu với Cơ Quân Đào "Đặng Duyên Duyên của bạn học của tôi. Cô ấy làm ở đài truyền hình, vì sắp phải phỏng vấn một hoạ sĩ nên đến đây học hỏi trước". Cô lại nói với Đặng Duyên Duyên "Đây là Cơ tiên sinh, chúng tôi là hàng xóm".Đặng Duyên Duyên cơ bản không nghe rõ lời Hoài Nguyệt. Cô vừa lặng lẽ đánh giá Cơ Quân Đào vừa thán phục trong lòng, loại đàn ông đẹp như ngọc này đúng là hiếm thấy thật, so với anh ta thì mấy người dẫn chương trình được gọi là minh tinh ở đài truyền hình quả thực đều rất thô kệch. Ngoài nước da tỏ ra trắng xanh thì người đàn ông này quả thực không có một chút tì vết nào, ngoại hình rõ ràng rất xinh đẹp nhưng lại không có cảm giác mềm yếu mà ngược lại còn tỏ ra khí độ bất phàm. Trong lòng cô thầm hâm mộ Hoài Nguyệt, đúng là số đào hoa bất tận, ngay cả một hàng xóm cũng là một gã đẹp trai đến vậy. Cô liền hỏi "Cơ tiên sinh là họ Cơ nào? chữ cơ có bộ nữ bên cạnh à? Họ Cơ giống hoạ sĩ Cơ Quân Đào đúng không?" 姬, ngoài ra còn nhiều chữ khác cũng có âm là Cơ.Cơ Quân Đào gật đầu, không hiểu vì sao lại nhắc tới tên Nguyệt hiểu ra, nói "Thì ra anh cũng là họ Cơ này, vậy mà giờ tôi mới biết".Cơ Quân Đào mỉm cười nhìn cô "Cô chưa bao giờ hỏi tôi mà".Đặng Duyên Duyên nói "Họ Cơ này rất hiếm, ngoài anh chàng Cơ Quân Đào mà chúng tôi đang tìm thì anh là người họ Cơ thứ hai mà tôi biết".Cơ Quân Đào nghi hoặc nhìn về phía Hoài Nguyệt, không biết vì sao hai người bọn họ lại tìm Nguyệt giải thích "Bố Cơ Quân Đào là ngài Cơ Trọng Minh tiếng tăm vang dội, sắp tới hai bố con nhà họ Cơ sẽ tổ chức triển lãm tranh, đài truyền hình phải tìm vị Cơ Quân Đào này để phỏng vấn, tạp chí tôi làm cũng muốn tìm anh ấy để làm nhân vật trang bìa. Có điều nghe nói anh ấy không bao giờ tiếp nhận phỏng vấn cả".Cơ Quân Đào nhíu nhíu mày, giờ tay xem đồng hồ rồi nói "Tôi có việc phải đi trước đây, hai người cứ xem tranh đi nhé". Không đợi hai cô gái trả lời anh ta đã quay người rời Duyên Duyên nhìn bóng lưng anh ta, tiếc nuối nói "Cái anh chàng này nói đi là đi luôn à, sao mà khó tính thế".Hoài Nguyệt không đồng tình, nói "Tính tình Cơ tiên sinh vốn vậy mà, chúng ta đi vào xem tiếp đi".Đặng Duyên Duyên không cam lòng đi tới ghé vào tai cô nhẹ giọng hỏi "Anh ta làm gì vậy? Đã có vợ chưa? Có bạn gái chưa?""Sao thế? Định đá anh chàng đẹp trai làm bên ngoại thương của bạn à?" Hoài Nguyệt trợn mắt nhìn cô, vui đùa "Tớ cũng không biết Cơ tiên sinh làm gì, có điều hình như còn chưa có bạn gái. Nếu bạn theo đuổi được thì hai chúng ta sẽ trở thành hàng xóm, được thế thì đúng là quá tuyệt". Hết giờ làm, Hoài Nguyệt đến một cửa hàng sửa chữa điện thoại di động, mở máy ra mới phát hiện có một điểm tiếp xúc không tốt, nhân viên cửa hàng chỉ loay hoay một lát rồi lại trả máy cho cô "Còn dùng được một thời gian nữa, có điều cái này cũng cũ quá rồi, hay là đổi một cái mới đi".Hoài Nguyệt nghĩ có bao nhiêu số điện thoại đang lưu trong máy như vậy, giờ đổi điện thoại khác lại phải nhập lại tất cả, lại lắc đầu đi ra khỏi cửa hàng. Về đến nhà, nhớ đến việc Cơ Quân Dã gọi điện thoại, cô vội vã sắp xếp lại một số đồ đạc mang về từ Vân Nam, toàn là những thứ định mang về căn nhà ngoại ô, đang chuẩn bị đi ra cửa bắt xe thì điện thoại của Cơ Quân Dã lại gọi ra mấy ngày nay Cơ Quân Đào cảm lạnh, sợ lây bệnh cho bà bầu Cơ Quân Dã này nên không cho phép cô ta và A Thích đến thăm anh. Cơ Quân Dã lo lắng cho bệnh tình của anh trai, muốn hỏi một chút xem cuối tuần Hoài Nguyệt có về không thì qua xem giúp cô ta xem bệnh tình nặng đến Nguyệt biết lời này của Cơ Quân Dã nhiều nhất cũng chỉ có 50% là sự thật, nói không chừng còn không được đến 50%. Cô ấy có thai không thể đi thăm người bệnh được, chẳng lẽ A Thích cũng được đi được à? Có điều vừa rồi mình vội vã thu dọn đồ đạc để về ngoại ô như vậy là vì cái gì? Cô không dám nghĩ thêm, bây giờ đã được Cơ Quân Dã nhờ và thì càng có thể lừa mình dối Hoài Nguyệt về đến căn nhà liền kề thì đã sắp 9 giờ, Cơ Quân Đào đang rầu rĩ ngồi ngẩn người dưới hành lang. Tuy trong nhà có lắp điều hòa tổng nhưng cả ngày ở trong nhà cũng không thoải mái, thừa dịp buổi tối có gió Cơ Quân Đào liền ra ngoài ngồi hít thở. Lần này Cơ Quân Dã không hề lừa Hoài Nguyệt, quả thật Cơ Quân Đào đang bị cảm lạnh, mặc dù không nghiêm trọng nhưng anh chẳng muốn gặp ai nên cũng không cho Cơ Quân Dã và A Thích tới nhà ầm ĩ làm anh thêm đau Quân Đào bị ốm, nhiệt độ hơi cao, ăn uống rất kém. Anh muốn thấy một người, nhớ giọng nói dịu dàng, gương mặt dịu dàng của cô, nhớ bàn tay ấm mềm của cô dán vào da thịt mình, nhớ đôi môi ngọt ngào và thân thể thơm nức của cô. Lúc ôm cô vào lòng anh cảm thấy vo cùng yên tâm, cực kì vui là cô ấy không trở sau khi đón cô từ Thanh Sơn về anh cũng chưa từng gặp lại cô, chủ nhật trước căn nhà bên cạnh vẫn đóng chặt cửa, con tuần này thì sao? Có lẽ cô ấy cũng không về. Anh đã gọi điện thoại cho cô nhưng điện thoại của cô luôn tắt máy. Cô ấy lại muốn chạy trốn sao? Khi anh lại nhìn thấy một tia hi vọng thì cô ấy lại biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi như lần Quân Đào thờ ơ ngắm vườn hoa nhà mình, mấy chậu cảnh bị Cơ Quân Dã cắt sửa không còn ra hình thù gì, nửa chết nửa sống, đứng thẳng trước sân với một tư thế cực kì khôi hài. Trong mắt cô ấy, tình yêu của anh cũng tỏ ra dở ông dở thằng khôi hài hoạt kê như vậy hay sao?Biết rõ cô ấy không yêu anh nhưng anh lại không khống chế được sự nhớ nhung của mình, phải chăng anh đã tẩu hỏa nhập ma? Từ sau cái đêm đó anh cảm thấy mình thật sự tẩu hỏa nhập ma vì cô ấy rồi. Một người phụ nữ như vậy, người phụ nữ anh đã thích thầm trong lòng từ lâu, người phụ nữ đã thể hiện tất cả các mặt dịu dàng, nhiệt tình, thẹn thùng, lớn mật, quan tâm, buông thả trước mặt anh, gương mặt xinh đẹp, thân thể tràn ngập mê hoặc, một sự kết hợp hoàn mỹ như thế, trừ phi anh không phải đàn ông nếu không thì sao có thể không điên đảo thần hồn vì cô?Lúc cô ấy đứng trước mặt anh, thậm chí anh còn không dám chạm vào một ngón tay cô vì sợ cô không vui, càng sợ mình sẽ không khống chế được mà ôm cô vào lòng. Anh chỉ có thể đứng bên cạnh quyến luyến nhìn cô, chân tay thừa thãi. Anh nhớ tới lời Tiểu Dã nói, quả thật anh đã mắc một loại bệnh còn đáng sợ hơn bệnh trầm cảm, căn bệnh này có tên là Thương Hoài Nguyệt.ND Tên em là bệnh của anh, bây giờ mọi người đã hiểu ý nghĩa tên truyện rồi nhé!Cơ Quân Đào suy nghĩ hơi oán hận, đã không yêu thì vì sao còn nhìn mình với ánh mắt dịu dàng như vậy, hôn mình bằng đôi môi dịu dàng như vậy, quấn quanh mình bằng thân thể dịu dàng như vậy? Bây giờ mình đã chìm sâu vào rồi nhưng cô ấy lại liên tục rút lui. Anh thật muốn bắt được cô để hỏi cho rõ, chẳng lẽ cô thật sự không thích mình chút nào? Nếu thực sự không thích dù là chỉ một chút thì sao lại hôn được cuồng nhiệt như vậy, hai thân thể sao lại hòa tan vào nhau hoàn mỹ như vậy?Còn chính anh, sau lần đó anh cũng cảm thấy hoang mang, cảm thấy khó tin vì sự cố chấp của mình đối với cô ấy. Anh cho rằng đó là sự đói khát hình thành sau một thời gian rất dài mình không tiếp xúc với phụ nữ. Cho nên anh đến quán bar, đến party. Nhưng những người phụ nữ khác vừa tới gần anh là anh lại cảm thấy không thoải mái, bao gồm cô bạn thanh mai trúc mã Vân Vân lớn lên cùng nhau từ nhỏ, anh cũng không thể chịu đựng được việc cô ấy chạm vào người anh. Bất kể một cô gái nào đến gần anh, cho dù có xinh đẹp yêu kiều đến mấy thì anh cũng không hề có dục vọng, anh không thể chịu đựng được mùi nước hoa trên người họ, vì vậy đành nhượng bộ lui chỉ nhớ mùi của cô. Anh nhớ A Thích đã nói anh cần một người phụ nữ đến cứu vớt mình. A Thích nói đúng nhưng cũng không hoàn toàn đúng, chỉ có một người phụ nữ là Thương Hoài Nguyệt mới có thể cứu vớt được Quân Đào cảm thấy mình không có hi vọng gì, anh thở dài định đi vào trong ngày nay anh tự nhốt mình trong phòng vẽ cả ngày lẫn đêm, phát tiết cũng đau buồn và tuyệt vọng của anh qua từng nét vẽ. Tiểu Dã nói, nếu anh vẫn có thể chăm chỉ như bây giờ thì chắc chắn sẽ nhanh chóng có thể dương danh thiên hạ. Dương danh thiên hạ thì sao? Anh thất vọng nghĩ, có thể đổi được tình yêu của cô ấy không? Anh đứng dậy, nhìn ra con đường nhỏ chạy ngang trước cửa một lần cuối theo thói quen, dụi mắt, lại nhìn lần nữa. Không sai, lần này không phải ảo giác, Hoài Nguyệt đang đeo một chiếc túi to đi tới từ phía cuối con đường nhỏ, hình như cái túi hơi nặng, còn cô áy thì có vẻ khá Quân Đào chạy xuống bậc thềm không cần nghĩ ngợi, đẩy cổng vườn hoa ra, chạy tới đỡ lấy chiếc túi trên vai cô. Thật sự hơi nặng, anh không vui hỏi "Em đến đây kiểu gì?"Hoài Nguyệt bị hành động quá tự nhiên của anh làm cho sững sờ, buột miệng đáp "Ngồi xe buýt"."Nặng như vậy sao không gọi taxi?" Cơ Quân Đào nghiêm mặt nói, "Nếu như không gọi được xe thì để anh đến đón em"."Cơ tiên sinh". Trái tim Hoài Nguyệt đập thình thịch, anh ấy nói không câu nệ như vậy làm cô không biết trả lời thế Quân Đào phục hồi lại tinh thần, bất đắc dĩ thở dài nói "Xin lỗi, anh hơi quá lời, em đừng giận".Hoài Nguyệt lấy chìa khóa ra mở cửa, đứng trong phòng khác nhìn Cơ Quân Đào mà cảm thấy chân tay thừa thãi. Trong lòng cô hơi hối hận vì đã nhận lời Tiểu Quân Đào đi thẳng vào đặt chiếc túi lên bàn, hỏi "Em chuẩn bị chuyển nhà hay sao mà mang nhiều đồ thế?"Hoài Nguyệt nói "Mấy thứ linh tinh em mua ở Vân Nam, giờ mang đến bày trong nhà thôi. Nghe Tiểu Dã nói anh bị ốm, còn không cho phép cô ấy đến thăm anh nữa, mấy hôm nay đã đỡ hơn chưa?"Cơ Quân Đào cau mày nói "Chỉ là cảm lạnh thôi mà. Anh thấy người khác là lại không vui, không muốn cô ấy đến đây nên mới lấy cớ như vậy". Suy nghĩ một chút, sợ cô hiểu lầm anh lại vội bổ sung "Ya anh là nhìn thấy hai đứa nó là anh lại thấy phiền".Hoài Nguyệt ờ một tiếng, không biết phải nói gì Quân Đào hỏi "Em ăn cơm chưa? Anh còn chưa ăn".Hoài Nguyệt đáp "Em cũng chưa ăn"."Vậy em đi tắm đi, lát nữa sang nhà anh ăn cơm, để anh đi nấu bát cháo". Cơ Quân Đào nói xong liền đi ra Nguyệt hơi sững sờ, từ bao giờ hai người đã có thể nói chuyện thoải mái như thế? Cô cúi đầu nhìn quần áo trên người hơi nhăn nhúm rồi đi vào phòng xong, Hoài Nguyệt nghĩ hồi lâu xem mặc quần áo gì cho thích hợp. Đồ mặc ở nhà hiển nhiên không được, nếu mặc nghiêm túc quá mà đi ăn cháo thì lại tỏ ra buồn cười. Mở tủ chọn hồi lâu, cuối cùng cô chọn chiếc váy dài mang về từ Vân Nam đó, lại lấy một hộp trà lài ra, đứng do dự hồi lâu trước cửa nhà Cơ Quân Đào rồi mới thấp thỏm ấn chuông Quân Đào ra mở cửa, thấy Hoài Nguyệt vừa tắm xong, mái tóc dài đen bóng hơi ẩm ướt càng làm làn da trở nên trắng như ngọc, đôi mắt như vẽ, chiếc váy hoa dài với hai dây vai nhỏ làm thân hình cô càng thêm mảnh dẻ, cổ cao ba ngấn, cả người toát ra vẻ xinh tươi làm anh nhìn mà đầu váng mắt cúi đầu nhìn thấy đôi dép lê đặt bên cạnh tủ giầy liền hỏi "Bây giờ vào nhà phải thay giày à?" Cô nhớ trước kia vào tầng một nhà Cơ Quân Đào thì không phải thay giầy vì Cơ Quân Dã thích đi giày cao gót đi tới đi lui trong phòng khách. Chắc là bây giờ đã thành thai phụ chỉ có thể đi giầy đế bằng nên quy củ ở đây cũng đã thay Quân Đào nói "Phải thay từ lâu rồi". Ngụ ý là trách Hoài Nguyệt đã lâu lắm không đến nhà Nguyệt làm bộ không hiểu ý, thay dép lê rồi đưa hộp trà trên tay cho Cơ Quân Đào "Trà lài, an thần, uống vào ngủ ngon hơn". Cô để ý thấy cổ tay anh đã tháo băng gạc để lại một vết sẹo màu đỏ Quân Đào cảm ơn, trong lòng lại nghĩ, anh uống trà lài em tặng thì sẽ càng ngủ không Nguyệt hỏi "Mấy ngày nay anh đều tự nấu cơm à? Thức ăn thì sao?" Cô biết nhà Cơ Quân Đào có người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp vệ sinh nhưng không nấu cơm. Tiểu Dã nói là bởi vì Cơ Quân Đào không muốn người lạ ở trong nhà quá lâu, thà một mình đến quán mặt ăn tạm còn hơn."Không có thức ăn, chỉ ăn cháo trắng thôi". Cơ Quân Đào nói nhỏ, anh bắt đầu hối hận, anh đã đợi cô hai tuần, vì sao lại chỉ làm loại chuyện nhàm chán như nấu cháo này? Anh thích cô, ngày nhớ đêm mong, qua thái độ của cô hôm nay thì hình như cô cũng không hề bài xích anh. Cô mặc chiếc váy rất đẹp như một đóa hoa nở rộ trước mặt anh làm anh không chuyển mắt đi được. Có lẽ chính cô ấy cũng không nghĩ ra, phụ nữ ăn mặc đẹp vì người mình thích, cô ấy mặc đẹp như thế tới gặp anh, vậy trong lòng cô ấy nhất định cũng để ý đến anh."Không có thức ăn?" Hoài Nguyệt cảm thấy hơi buồn cười nhìn anh, "Chỉ ăn cháo trắng thôi à? Sao lại chỉ cần cơm không cần thức ăn giống Đậu Đậu của chúng ta thế!" Nói rồi cô lại bật cười, "Anh đúng là xuề xòa thật đấy".Lúc cô cười lên, hai lúm đồng tiền nhàn nhạt trên má như ẩn như hiện, cả gương mặt trở nên cực kì sinh động, hàm răng trắng tinh, đôi môi như phấn hồng. Cơ Quân Đào nhớ lại lần trước, cũng ở trong cánh cửa này, cô khóc trong lòng anh, nước mắt ướt nhẹp vai áo anh, trong nước mắt của cô anh đã lạc mất linh hồn."Có lúc anh thật muốn mình là Đậu Đậu", anh thì thầm kéo Hoài Nguyệt vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô, "Để ngày nào cũng được ôm em, hôn em như vậy".Hoài Nguyệt không biết tại sao tình hình lại đột nhiên trở thành như vậy, trong phút chốc cô đã bị Cơ Quân Đào ôm vào lòng, ôm rất chặt, lưỡi anh tách hàm răng cô ra, thoải mái thăm dò khắp mọi nơi trong miệng cô, rất gấp gáp như đã chờ đợi rất lâu. Sự nhiệt tình này khiến cô không thể chống đỡ được, cô lập tức thua trận quăng mũ cởi giáp."Hoài Nguyệt, em đi đâu vậy, anh không tìm được em nên gần như đã phát điên, em xấu lắm, suốt ngày em chỉ biết chạy trốn, em làm anh bị bệnh rồi, em phải chịu trách nhiệm". Bàn tay Cơ Quân Đào nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, cảm nhận thân thể vô cùng tinh tế của cô qua lớp váy mỏng, vừa hôn cô vừa lẩm bẩm nói, "Mặc đẹp như vậy, em muốn hại chết anh đúng không?"Vì sao cô ấy không trở lại? Vì sao cô ấy không chịu tiếp nhận anh? Những vấn đề đã hành hạ anh đến kiệt sức này bây giờ toàn bộ bị anh ném lên chín tầng mây. Đứng trước người phụ nữ mình vẫn mong nhớ ngày đêm, anh sẵn lòng vứt bỏ sự rụt rè, vứt bỏ sự tỉnh táo, thậm chí vứt bỏ cả tự tôn. Anh cũng thoải mái không còn suy nghĩ đến bệnh tình của mình nữa, anh chỉ muốn ôm cô trong lòng như vậy, dùng toàn bộ tình yêu của mình để giam cầm cô lại không cho cô rời khỏi anh lần Nguyệt bị anh ôm trong lòng rất chặt không thể nào nhúc nhích, thân thể cô trong nháy mắt bị anh đốt cháy. Chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc, ngay cả người lão luyện tình trường như Lỗ Phong cũng không thể làm cô nhanh chóng tiến vào trạng thái sẵn sàng như thế, vậy mà chỉ một nụ hôn của Cơ Quân Đào đã làm thân thể cô có phản đưa tay ôm lấy eo anh, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve da thịt anh, thì ra xúc giác cũng có trí nhớ, tất cả mọi cảm giác của buổi tối hôm đó lại một lần nữa hiện lên rõ ràng, ngón tay cô đã quen thuộc và lưu luyến thân thể này như này cô đã quên tất cả do dự và băn khoăn của mình. Người đàn ông trước mắt này thích cô, yêu cô, đam mê thân thể cô, còn cô là một người phụ nữ bình thường, sau cái đêm mặn nồng lần trước thân thể phụ nữ của cô lại một lần nữa thức tỉnh, cô cũng cần sự vuốt ve của một người đàn ông, người đàn ông này, một người đàn ông xuất sắc, trừ nhân tố đó thì thực ra cô cũng rất thích, rất vuốt ve của Hoài Nguyệt mang lại sự tự tin rất lớn cho Cơ Quân Đào, anh đưa tay tắt đèn phòng khách, từ từ kéo khóa sau lưng váy cô xuống, cởi chiếc váy trên người Hoài Nguyệt ra rồi vùi đầu vào sự mềm mại yêu kiều trước ngực hôn cháy bỏng làm thân thể Hoài Nguyệt mềm mại như một cánh hoa, cô leo lên người anh, bất giác phát ra tiếng rên rỉ làm Cơ Quân Đào hầu như phải phát điên. Ánh trăng từ cửa sổ tràn vào phòng như nước suối, dường như phủ một tấm lụa mỏng manh lên hai thân thể khiến cả hai càng trở nên đẹp hơn."Hoài Nguyệt, anh muốn em, muốn đến chết đi được". Cơ Quân Đào khẽ cắn lên vai Hoài Nguyệt, âm thanh như vỡ vụn."Thả em xuống đi", Hoài Nguyệt thở gấp, "Để em nguội đi một chút, em nóng quá". Hoài Nguyệt cảm thấy mình sắp cháy thành tro vì nụ hôn của anh. Hai người bọn họ đều đang bùng cháy, thôi được, vậy hãy cùng nhau cháy thành tro đi, trong anh có em, trong em có anh, tuy hai mà một. Lúc này cô không nghĩ gì nữa, không nghĩ đến bệnh tình của cô, không nghĩ đến cuộc sống sau này, trong đầu chỉ có sự thân mật khăng khít khi ở bên Quân Đào nghe lời nhẹ nhàng đặt cô xuống nền nhà mát lạnh, nền đá cẩm thạch màu đen, thân thể trắng muốt sang lung linh dưới ánh trăng. Anh hôn lên mỗi một tấc da thịt trên người cô, cảm nhận thân thể mềm mại ấm áp của cô nhẹ nhàng run rẩy dưới nụ hôn quyến luyến mê say của anh. Mồ hôi từ người anh rơi xuống thân thể đẹp đẽ bên dưới, hòa làm một với mồ hôi trên người cô."Không được". Cô cảm thấy bờ môi ấm áp của anh vẫn đang trôi dần xuống bên dưới, cô làm sao có thể chịu đựng được sự mơn trớn dịu dàng như tay rất đẹp của anh dịu dàng ôm vòng qua eo cô như trả lời, môi anh vẫn không dừng chân Hoài Nguyệt căng cứng, cô cố gắng kìm nén tiếng hét sắp bật ra khỏi miệng lại, tiếng rên rỉ đứt quãng vỡ vụn như những nốt nhạc nhảy múa dưới ánh trăng, tạo nên bản nhạc nguyên thủy nhất và cũng xúc động nhất của loài người trong đêm Nguyệt co chân lại quấn chặt eo anh, mở rộng cửa đón nhận sự cuồng nhiệt của anh. Thân thể cô thực hiện một vũ điệu làm cho anh được hưởng thụ sự vui vẻ cực hạn. Người đàn ông ngoài lạnh trong nóng này đã kìm nén quá lâu quá lâu rồi, trước mặt cô lần nào anh ấy cũng gác lại sự kiêu ngạo của mình để chiều theo cô, điều này làm cô vừa hoảng hốt lại vừa không thể không cảm thấy thương hại anh, cô một lòng muốn trả lại gấp đôi những gì anh dành cho cô."Anh cứ như vậy thì em biết phải làm thế nào cho tốt?" Cô thở dài nói. Những gì đang diễn ra này chắc gì đã tốt?"Hoài Nguyệt, không được trốn tránh nữa. Anh thích em, em phải tin tưởng anh"."Em tin anh, em chỉ không tin chính mình thôi". Nhưng nửa câu sau Hoài Nguyệt nói quá nhỏ nên Cơ Quân Đào không nghe thấy.

ten cua em la benh cua anh