Bài hát : Yên hoa tam nguyệt (Hoa khói tháng ba) 牵住你的手相别在黄鹤楼 Khiên trụ nhĩ đích thủ tương biệt tại Hoàng Hạc Lâu Cầm tay nhau từ biệt tại lầu Hạc vàng 波涛万里长江水送你下扬州 Ba đào vạn lí Trường Giang thủy, tống nhĩ há Dương Châu Trường Giang sóng gió xa xôi, tiễn anh xuôi về Dương Châu 真情伴你走春色为你留 Chân tình bạn nhĩ tẩu, xuân sắc vị nhĩ lưu
CÁC SẢN PHẨM HỖ TRỢ ĐIỀU HÒA KINH NGUYỆT. ĐIỀU HÒA KINH NGUYỆT VITAL BEAUTIE HOA ANH THẢO. Xuất xứ: Hàn Quốc. Gía tham khảo: 1.700.000 VNĐ/ Hộp 120 viên. Thành phần: Borage Officinalis seed oil, Evening Primrose seed oil,Plant mixed extract powder (Angelica, Peony root, Licorice, Astragalus, Cinnamon
Đội QLTT số 1 (Cục QLTT tỉnh Phú Yên) phối hợp lực lượng chức năng vừa kiểm tra xe đầu kéo và rơ moóc do Trần Ngọc Diễn điều khiển và tạm giữ nhiều hàng hóa. Qua khám xe đầu kéo mang biển kiểm soát 50H-153.95, rơ moóc 51R-268-69, sáng nay (19/8), Đội Quản lý thị
500.000₫. Mã sản phẩm : 4987072039359. Xuất xứ : Nhật Bản. Thương hiệu : Kobayashi. Điện thoại hỗ trợ: 0979.345.998. Thêm vào Giỏ hàng. ĐẶT HÀNG. Thông tin sản phẩm. Viên Uống Điều Hòa Kinh Nguyệt Kobayashi nhật bản Cân Bằng Nội Tiết Tố Nữ: là sự kết hợp hoàn hảo của
Nguyễn Minh Nguyệt-31/12/17. 662. Share. Facebook. Twitter. Linkedin. Email. Dẫu đã vào mùa mưa, vẫn còn đó chan hòa nắng sớm. Nắng trải dài trên phố, những tia nắng xiên qua kẽ lá nhảy nhót trên vai khách bộ hành nhàn tản vỉa hè. Tôi lặng đi trước cảnh sắc thanh bình, yên
2.2 Chỉ định của Cao ích mẫu OPC 180ml. Cao ích mẫu OPC được chỉ định để điều trị chứng rối loạn kinh nguyệt; đau bụng khi có kinh, chững kinh, mất kinh, vòng kinh dài ngày, ngắn ngày. Rối loạn kinh nguyệt ở phụ nữ tiễn mãn kinh và mới có kinh nguyệt. Triệu chứng ở
qLbqg. Ta là tỳ nữ hầu hạ bên cạnh hoàng thượng. Đến nay, ta đã theo hầu ngài được hơn mười năm, từ lúc ngài còn là vị hoàng tử đáng mến cho đến khi trở thành bậc đế vương đáng sợ. Mọi người đều nghĩ ngài sẽ nạp ta vào hậu cung, nhưng ta biết...ngài khinh thường ta *** Ta là tỳ nữ hầu hạ bên cạnh hoàng thượng. Đến nay, ta đã theo hầu ngài được hơn mười năm, từ lúc ngài còn là vị hoàng tử đáng mến cho đến khi trở thành bậc đế vương đáng sợ. Mọi người đều nghĩ ngài sẽ nạp ta vào hậu cung, nhưng ta biết...ngài khinh thường ta. 1. Ta nhìn mảnh gốm men ngọc văng dưới đất, không khỏi xuýt xoa. Chiêu Nguyệt cung có thứ nào là không xa xỉ, ngay cả Trường Nhạc cung của hoàng hậu cũng không xa hoa đến độ này. Vị Lệ phi chủ cung này chẳng còn giữ được phong thái ung dung quý phái như thường ngày. Lúc này, nàng liên tay đập vỡ đồ đạc. Bệ hạ ở bên yên lặng nhìn nàng, không nóng giận, không vội vàng, không rõ cảm xúc của ngài thế nào, hình như đang đợi nàng đập cho hết. Ta đưa mắt ra hiệu cho các cung nhân lui ra ngoài, sau đó ta cũng lui ra, đóng cửa điện lại đứng trông bên ngoài. Có một số chuyện chúng nô tỳ không nên nghe, không nên biết. Nhưng dẫu sao ta cũng là thị nữ thiếp thân của hoàng thượng, nên ta vẫn biết nhiều chuyện hơn kẻ khác. Lệ phi nương nương tên đầy đủ là Sở Lăng Sương, là con gái của tả tướng. Nàng vào cung nhận được vô vàn sự sủng ái của hoàng thượng, thậm chí có phần lấn át hoàng hậu. Trong mắt mọi người, Lệ phi chính là tình yêu đích thực của hoàng thượng, còn tả tướng là quyền thần đắc lực trong triều. Nhưng chính vào lúc tất cả đều mờ mắt trước hào quang của vinh hoa phú quý, hoàng thượng hạ lệnh khám xét, tịch biên phủ tả tướng. Quan viên địa phận địa phương kiện vượt cấp tố cáo tả tưởng tham ô nhận hối lộ, biển thủ khoản tiền cứu trợ thiên tai. Hoàng thượng hạ lệnh điều tra tận tường, phát hiện tả tướng dùng khoản tiền này để xây dựng đội quân tinh nhuệ. Hoàng thượng từ trong điện trở ra, ta vội vàng nối gót ngài. Trước khi đi ta còn ngoái lại nhìn phía trong một lượt. Lệ phi sụp đổ ngồi bệt dưới nền, búi tóc bung ra, sắc mặt nhợt nhạt, không còn khí chất kiêu kỳ như trước. Bước vào Càn Thanh cung, bên trong chỉ có một mình hoàng thượng. Ngài mệt mỏi dựa vào thành ghế, ánh mắt cô độc. Ta bưng trà đến, sờ bên ngoài thành chén, cẩn thận xem lại trà đủ độ ấm người hay dùng chưa. Ngài uống ngụm trà, khẽ mở lời "Ngươi nói xem...có phải trẫm vô tình quá không?" Là có hay không? Ta không được phép nói, vì có hay không đều là sai. Lý Bá từng dạy ta "thận trọng luôn đi đầu". "Hoàng thượng luôn lo nghĩ cho bách tính, mọi việc hoàng thượng làm đều là vì thiên hạ Đại Lương." Ta từ tốn đáp lại. Ngài gật đầu, mở mắt ra, từ cô độc biến thành kiên định. Ta thầm thở phào, như vậy nghĩa là trả lời đúng rồi. "Người hầu trong cung quen thói nịnh bợ và chèn ép. Thời gian này ngươi để ý đừng để phủ nội vụ làm khó Lệ phi." "Vâng." Ta đi ra khỏi Càn Thanh cung, bước đi dần trở nên thong thả hơn. Trong điện tôi tối chỉ còn lại một mình hoàng thượng. Tất cả tội danh của phủ tả tướng đều đổ lên đầu trưởng tử trong nhà. Tả tướng chỉ phải nhận tội tắc trách trong việc dạy dỗ con cái. Thực ra không phải tả tướng đẩy con mình ra gánh hết hậu họa, mà là hoàng thượng cố tình làm vậy. Vì ngài niệm tình công lao của tả tướng nên để y hưởng nốt tuổi già. Quan trọng hơn, hoàng thượng muốn xóa sổ suy nghĩ định ngóc đầu trở lại của hậu duệ phủ tả tướng. Còn về Lệ phi, vì nàng vào cung đã lâu không biết sự tình nên được miễn tội. Người đời cảm thán hoàng thượng có tình cảm sâu nặng với Lệ phi, tiếc thay cho tấm lòng ấy. Còn ta lại thầm khinh thường. Làm người đau rồi lại giả vờ bù đắp, chẳng qua là để vơi bớt nỗi hổ thẹn trong lòng mình mà thôi. Nhưng bách tính đều cảm thấy ngô hoàng nhân từ. "Không làm việc sao, vẩn vơ gì thế?" Lý công công cau có. Ông từ đằng sau vòng ra trước cốc vào đầu ta, ta chợt bừng tỉnh. "Lý Bá nô tỳ đi ngay đây." Lý Bá thở dài "Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Nhưng có những chuyện ngươi không nên quản. Hầu hạ bao năm vẫn chưa hiểu phép tắc sao?" "Nô tỳ đã rõ." "Phải nhớ thân phận của mình và làm việc cho cẩn thận." Nói xong, ông lại giơ tay lên như thể sắp đánh ta lần nữa. Ta nhanh chóng tránh đi "Nô tỳ biết rồi, giờ nô tỳ đi ngay!" Lý công công thuộc lớp người hầu cũ trong vương phủ trước kia. Còn bây giờ ông là thái giám tổng quản bên cạnh hoàng thượng, cũng là người hoàng thượng tín nhiệm nhất. Ông ấy chỉ nghe lệnh hoàng thượng, không ngại gì kẻ khác. Nói là làm việc nhưng thực ra ta chỉ cần hầu hạ một mình hoàng thượng, dù gì ta cũng là tỳ nữ của ngài. 2. Chưa đến nửa ngày, hoàng thượng đã hạ chỉ. Phủ tả tướng tàng trữ quân binh trái phép, ý đồ tạo phản, nam nhân chịu tội đi đày, nữ nhân chịu tội giáng xuống thứ dân. Niệm tình tả tướng nhiều năm cống hiến, nay cho về quê quy ẩn dưỡng già. Nhớ đến lời hoàng thượng dặn dò hôm trước, ta bèn đến thử Chiêu Nguyệt cung, lỡ dở Lệ phi nghĩ dại. Trông thấy ta, nàng không lấy gì làm lạ. Nàng vẫn ngồi đó bên cạnh bàn với đôi mắt vô hồn. Nàng loay hoay lấy thứ gì từ trong cái tráp. Ta liếc qua, trong cái tráp ấy thấy rõ nhất là con chuồn chuồn tre, năm xưa đích thân hoàng thượng làm tặng nàng. "Hoàng thượng đạt được mục đích rồi, còn giữ ta lại làm gì?" Ta không biết nàng đang hỏi ta hay đang độc thoại với chính mình. Cảm nhận được sự chán chường của nàng, ta không thể nào thốt nổi mấy lời vô tội vạ như "Bệ hạ yêu thương người sâu sắc". Ta khó khăn lắm mới cất nên câu "Hoàng thượng nói nương nương mãi mãi là Lệ phi tôn quý." "Ha, Lệ phi..." Nàng cười giễu. "Ta sinh non e là cũng do y?" Ta không đáp, chỉ thấy tràn ngập sự áy náy. Hồi ấy, Lệ phi mang thai được 3 tháng, bị Gia tần đầu độc mất con. Hoàng thượng vô cùng tức giận. Ngài thu hồi binh quyền từ tay huynh trưởng Gia tần và hạ hai bậc quan. Lý Bá từng dạy ta, họa từ miệng mà ra, chuyện gì không nên nói thì không được nói. Lệ phi là người thông minh, có những chuyện dù người khác không nói nàng vẫn tự đoán được. Nàng lại nhìn ta hỏi "Phụ thân và huynh trưởng ta...thật sự tàng trữ quân binh sao?" Ta cụp mắt, không dám đối diện với nàng. Đích thân hoàng thượng định tội phủ tả tướng, chứng cứ rõ ràng, không được phép có luận điệu khác. "Thôi vậy, làm khó ngươi có ích gì?" Nàng cười chua xót. "Lệ phi nương nương, đời người phải nhìn về phía trước, trong hậu cung sẽ không có bất cứ kẻ nào dám bất kính với người, người nhất định phải sống cho tốt." Ta không dám nhìn nàng thêm nữa nên rời đi. Phủ tả tướng tham ô có lẽ là có thật. Song, tiền cứu trợ thiên tai là một khoản rất lớn, có lẽ bọn họ cũng chẳng dám nuốt trọn. Còn về việc tàng trữ quân binh...bọn họ không có gan làm, mà cũng không cần phải hành xử vậy. Nhưng nếu không nhờ có tội danh mưu phản thì làm sao có thể nhổ tận gốc, triệt tận rễ phủ tả tướng đây? Nói thật, ta khá thích Lệ phi nương nương. Mặc dù nàng được sủng ái nên sống hơi tùy hứng, nhưng chính thế nên tình tình thẳng thắn. Với cả bình thường nàng không trút giận lên người hầu, đối xử với ta rất có chừng mực. Trong cung, những vị phi tần mới tiến cung thường khinh ta chỉ là một ả nô tỳ hèn mọn, đồng thời cũng cảnh giác ta sẽ bò lên giường hoàng thượng. Nên bao giờ cũng sẽ có vị quý nhân nào đó hạnh họe làm khó ta. Chỉ có Lệ phi nương nương là khác. Song, ta cũng không giúp được nàng. Ta chỉ là một nô tỳ thôi. Lý Bá từng nói, lúc nào cũng phải nhận thức được thân phận của mình. Hoàng thượng chung quy vẫn là hoàng thượng, ngày nào ngài cũng tất bật lo liệu chính sự. Nô tỳ chung quy vẫn là nô tỳ, ta luôn túc trực bên cạnh mài mực cho ngài. Bỗng bên ngoài có tiếng cãi vã. Một nữ nhân khoác trên mình bộ cánh rực rỡ xông vào điện bất chấp sự ngăn cản của thị vệ. Triều đình và hậu cung, có kẻ sụp đổ thì có kẻ phất lên. Khuê nữ Lưu Uyển của hộ bộ thị lang tiến cung mấy ngày trước được phong thành quý nhân. "Bệ hạ phê duyệt tấu chương chắc mệt lắm rồi. Thần thiếp xuống bếp hầm canh hạt sen cho hoàng thượng, hoàng thượng nếm thử xem." Nàng ra hiệu cho tỳ nữ mở lồng đựng đồ ăn ra. Hoàng thượng cười nói "Khổ cho Uyên Nhi quá, sau này không cần vất vả vậy đâu." "Chỉ cần hoàng thượng thích, Uyển Nhi rất sẵn lòng." Uyển quý nhân cười nũng nịu. Sau đó, nàng liếc ta với đầy vẻ khinh thường, thấy ta đang mài mực, nàng nói với hoàng thượng "Ngữ nô tỳ này vụng về lắm sao mà hầu hạ hoàng thượng được, để thiếp mài mực cho người." Ta trông về phía hoàng thượng. Nhận được sự đồng ý của ngài, ta yên lặng tránh sang một bên. Ta mài mực đau cả tay, may quá có người giành việc. 3. Ta không dám đứng không, vội vàng đi lấy ngân châm và lấy thêm một cái thìa nữa. Thử đồ ăn bằng ngân châm không phát hiện điều gì bất thường. Sau đó, ta múc một thìa canh hạt sen đưa lên miệng, ngọt đến rùng mình. Ta cố gắng giữ cho biểu cảm bình thường nhất, nuốt thìa canh. Thấy không có gì bất thường, ta mới bưng canh hạt sen đến trước mặt hoàng thượng. Uyển quý nhân thấy thế giận lắm "Tiện tỳ, canh hạt sen bổn cung làm cho hoàng thượng, ngươi không xứng được ăn!" Ta giữ đúng lễ độ quỳ xuống "Uyển quý nhân, tất cả các món bệ hạ dùng đều phải để nô tỳ thử độc trước." "Ý của ngươi là bổn cung hạ độc hoàng thượng sao?" Nói rồi nàng giơ tay lên vung thật mạnh về phía ta. Đúng như ta dự đoán, hoàng thượng bắt lấy cánh tay nàng, không để mặc ý nàng. "Bệ hạ..." Nàng nhìn hoàng thượng với ánh mắt tủi hờn. Mặc dù ánh mắt hoàng thượng vẫn chan chứa âu yếm, ngài vẫn cười nhìn Uyển quý nhân, nhưng cánh tay ngài dần dần siết chặt hơn. Cho đến lúc Uyển quý nhân đau quá kêu ré lên, ngài mới buông tay. "Không cần hầu hạ nữa, lui ra đi." "Vâng." Ta từ tốn đáp. Ta thong thả đi ra ngoài điện, không dám bước đi nhanh quá, cũng không muốn đi chậm quá. Nghe cái tiếng ở đằng sau kìa... "Canh hạt sen này ngon ngọt thật, tay nghề của Uyển Nhi đúng là không thể coi thường." Vẫn là giọng nói rất đỗi dịu dàng. Ta không để tâm đến chuyện Uyển quý nhân làm ban nãy. Ta là một nô tỳ, bao năm nay không biết phải chịu người ta coi thường và rẻ mạt mình đến mức nào. Ta đã quen rồi. Nhưng, trong chốn hậu cung này, ta trông thấy dáng vẻ đoan trang mẫu mực của hoàng hậu, đã quen với vẻ kiêu kỳ mà thẳng thắn của Lệ phi, cùng với sự dịu dàng nhã nhặn của Hiền phi, cũng từng nhìn thấy sự dè dặt ánh lên nơi các phi tần khác... Nhưng chưa bao giờ ta chứng kiến chỉ một quý nhân mà dám kiêu ngạo, ngang ngược đến vậy. Trước đây, lần đầu tiên Gia tần gặp ta, nàng đã hắt nước trà lên người ta. Hôm sau cánh tay nàng bị nước sôi làm bỏng. Không phải ta báo thù, mà là do hoàng thượng. Ngài từng nói, ngài sẽ luôn ghi nhớ những ngày tháng năm xưa trong Vương phủ. Và ngài hứa rằng chỉ cần ta an phận thủ thường, ngài sẽ đảm bảo cho ta một cuộc sống an yên, cũng như là sự kính trọng mà người thường không thể có. Cho đến nay, đúng là ngài đã làm như vậy. Mặc dù năm nay ta mới 18 tuổi, nhưng người hầu kẻ hạ trong cung bất kể tuổi tác, lai lịch đều phải cung kính gọi ta một tiếng "Thư Nhiên cô cô". Ngoài Lý Bá hay cốc đầu ta ra thì dù là phi tần được sủng ái ra sao cũng không gây khó dễ cho ta. Còn ta lại thấy ngài làm vậy chẳng qua là vì ngài vẫn cần ta. Ngài tin tưởng ta sẽ không vì lợi ích cá nhân mà làm hại ngài. Nhưng nghĩ lại, nếu ngài nhất quyết muốn thay người thì cũng chẳng phải chuyện khó. Nghĩ vậy, chợt ta thấy cuộc sống của mình cũng không đến nỗi. Giáp Tết, hoàng thượng lệnh cho ta mang quà đến biếu trưởng công chúa. Tĩnh Gia công chúa là tỷ tỷ ruột cùng mẫu thân với hoàng thượng. Nên ngài đối đãi tất nhiên phải khác. Năm xưa, trưởng công chúa và phò mã được tiên đế ban hôn. Sau khi thành hôn, đôi phu thê không êm ấm, thậm chí phò mã còn lén lút qua lại với tình nhân. Công chúa vô cùng tủi nhục. Hoàng thượng nổi giận đùng đùng. Ngài tống cả nhà phò mã vào ngục và thu hồi lại quặng đồng phía nhà phò mã quản lý. Công chúa niệm tình nghĩa phu thê nên đã cứu phò mã ra khỏi ngục. Không ngờ hôm sau phò mã tự vẫn. Người đời đều nói y quá hổ thẹn nên tự vẫn. Từ đó về sau, trưởng công chúa đóng cửa tịnh tâm. Cho dù hoàng thượng có triệu kiến người cũng không tiến cung. Mỗi dịp Tết đến, nhà nào nhà nấy đều quây quần đầm ấm. Còn phủ trưởng công chúa vẫn vậy, im ắng, tiêu điều. Quà đã đến nơi, ta bèn cho cung nhân trở về trước. Công chúa điện hạ vẫn như trước đây, trang phục giản dị, không cài trang sức, chỉ bới tóc đơn giản. Mời các bạn đón đọc Yên Hoa Tam Nguyệt của tác giả Zhihu.
Nhân lúc đêm đến đi dạo, chợt lăn lộn với câu “Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu” mà ngây ngẩn, vì đột nhiên có bạn bảo, yên hoa là hoa khói, thế chẳng phải ý là, hoa nhiều như khói? Mặt mình vẽ thành một chữ “ngu ngốc”, quả là cái ý này, lần đầu tiên mình thấy. Cũng bởi chưa thấy ai so sánh hoa và khói với nhau cả, nên mày mò đi thỉnh người giảng tường tận cho mình nghe, và chợt thấy đôi điều thú vị. Xin nhắc lại cả bài “Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng” 古 人 西 辭 黃 鶴 樓 煙 花 三 月 下 揚 州 孤 帆 遠 影 碧 空 盡 惟 見 長 江 天 際 流 — Cố nhân tây từ Hoàng-hạc lâu, Yên hoa tam nguyệt hạ Dương-châu. Cô phàm viễn ảnh bích không tận, Duy kiến Trường-giang thiên tế lưu. Tây từ là giả biệt ở phía Tây. Hoàng Hạc Lâu nằm ở phía tây thành Giang Tô, tức Quảng Lăng thời xưa. Bài thơ này rất nổi tiếng vì là của thi tiên Lý Bạch múa bút. Các nhà yêu thơ của ta, trừ Tản Đà ra, ai cũng có thử bút để dịch cả. Chỉ có điều phần đông đều dựa vào Tự điển để dịch, cho nên dịch chưa đạt. Ngôn từ của thi ca đâu có giống ngôn từ của đời thường. Trong bài này có cụm từ Yên hoa tam nguyệt », ông Ngô Tất Tố dịch yên hoa » là hoa khói Giữa mùa hoa khói, Châu Dương xa dòng, chẳng ai biết hoa khói » là cái hoa gì, ông bỏ cụm tam nguyệt » không dịch. Ông Trần Trọng Kim, trái lại, dịch Tháng ba trẩy xuống Dương châu thuận dòng. Ông Kim dịch cụm Tam nguyệt nhưng bỏ qua Yên hoa. Vậy Yên hoa tam nguyệt » là gì mà làm khó các dịch giả yêu thơ của chúng ta như vậy ? Xin thưa Đó là cụm từ để chỉ ngày đầu xuân, hoa vừa nở rộ ». Không có khói hay tháng ba gì cả. Để giúp các bạn tiếp cận với bài thơ, tôi xin trích lời 2 bài dịch ra tiếng Pháp, một của giáo sư Hứa Uyên Xung, giáo sư Đại học Bắc Kinh và một của giáo sư Maurice Coyaud, giám đốc Trung tâm nghiên cứu khoa học CNRS Pháp phụ trách nhóm chuyên khảo về Trung Hoa, để xem người Tầu và người Tây họ hiểu 2 câu đầu bài thơ này như thế nào. Hứa Uyên Xung Xu Yuan Zhong Mon ami quitte à l’ouest la Tour de Grue dorée Pour descendre à la ville en fleur printanière. Bạn tôi rời ở phía tây lầu Hoàng Hạc để đi xuống thành phố đang nở rộ hoa đầu xuân Maurice Coyaud Mon ami me quitte à l’ouest, au pavillon de la Grue Jaune, Fleurs printanières à foison, il descend vers Yangzhou. Bạn tôi từ giả tôi ở hướng tây, tại lầu Hoàng Hạc, Hoa đầu xuân nở rộ, anh đi xuống Giang Châu. Hứa Uyên Xung dịch ra thơ Pháp nên phải bỏ bớt địa danh Giang châu, thay vào đó, là thành phố rộ hoa đầu xuân. Theo tôi, Maurice Coyaud mới là người dịch đúng nhất. Bài này Lý Bạch có ý than thở Anh bạn cố tri của tôi đã bỏ tôi ở giữa lầu Hoàng Hạc đang mùa hoa đầu xuân nở rộ để đi xuống Giang Châu, nghĩa là anh đã không ở lại cùng tôi thưởng hoa để múa bút làm thơ », là một câu chí tình với bạn, tiếc là các dịch giả của ta, chỉ dịch thơ theo tự điển mot à mot mà không theo nguồn cảm xúc của thơ mà bỏ mất cụm “thi nhãn” của bài thơ, biến một bài thơ hay thành một bài tả cảnh chung chung. Theo diễn đàn viethoc Thật thi thú … Cho một ngày cuối tuần nhẹ tênh …
NGOẠI TRUYỆN 1 1. Năm 25 tuổi, ta mở tiệm cơm và định cư ở Giang Nam. Bởi vì thằng bé Lý Vong Thần con ta đến lúc phải đi học rồi. Vợ Dương đại ca bán thịt đầu đường bảo "Trẻ con 7 tuổi không đi học là bị ngốc nghếch đấy." Cô Lưu Tam bán hẹ bên cạnh phản bác "Đi học hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì, làm được việc mới tốt." Con trai ta tất nhiên là phải được học hành đàng hoàng. Hai năm nay, ta tự tham khảo sách rồi dạy cho thằng bé, nên giờ Vong Thần đi học chắc cũng không bị chậm hơn bạn bè. Ta xuất cung vào năm 21 tuổi, từ đó đi khắp Bắc Nam. Mỗi vùng, ta đều dừng lại nghỉ chân một thời gian, vừa thưởng thức phong cảnh chung quanh vừa nếm thử những món quà dân dã. Ta không khỏi cảm thán tài trị quốc của hoàng thượng. Khắp nơi dân chúng được hưởng thái bình, cả hành trình ta không gặp phải nguy hiểm gì. Năm 23 tuổi, ta tình cờ gặp Lý Vong Thần ở Hoài Dương. Khi ấy, ta mua bánh xong đang định trả tiền thì thằng bé chạy vụt qua cướp túi tiền của ta, bị ta tóm được. Nhóc con cướp cũng không nên hồn! Sau đó, ta mới biết cậu bé cần tiền mua thuốc cho bà. Ta thấy thương bèn mời thầy thuốc đến khám cho bà cậu bé. Nhưng, bà cậu bé vẫn không qua khỏi. Thực ra, hai người không phải bà cháu ruột. Cả hai chẳng có người thân, trong hoàn cảnh bơ vơ ấy, cơ duyên trở thành điểm tựa cho nhau. Ta nghĩ đến lần đầu Lý Bá gặp mình, có lẽ trông ta còn thảm hơn thế này. Nghe thằng bé khóc nẫu hết ruột gan, ta khẽ hỏi "Nhóc con, gọi ta một tiếng a nương, sau này ta sẽ nuôi nhóc, được chứ?" Và thế là ta có một đứa con, chẳng sinh chẳng dưỡng đã lớn từng này. Ta không biết bình thường có con rồi sẽ thế nào, ta chỉ cảm giác như mình có thêm đứa em nhỏ. "Con trai à, con tên là gì?" "Con tên là Mao Đản." "Ừm Mao Đản, sau này con đi theo nương, nương đặt tên khác cho con." Thực tế chứng minh, nuôi con như nuôi em không ổn chút nào. Ngày đầu tiên đi học thằng bé đã đánh nhau. Ta đứng cạnh học đường nhìn hai người phụ nữ vừa chửi vừa xông đến chỗ ta. Ta quen giải quyết các vấn đề theo quy tắc riêng của bản thân. Lý Vong Thần trông vẫn không sứt mẻ gì, còn hai đứa con nhà người ta đứa chảy máu mũi, đứa phải quấn rịt khăn trên đầu. Ta hỏi Lý Vong Thần "Con có sao không?" "Không sao ạ." Thằng bé hả hê trừng mắt dọa hai đứa nhóc kia. Ta lại hỏi Lý Vong Thần đã xảy ra chuyện gì. "Nương ạ, thấy con là ma mới nên mấy đứa tụi nó bắt nạt con, bẻ gãy bút của con còn lấy đá ném con nữa. Không ném trúng con được thì xông lên đánh, đánh cũng chẳng đánh lại nổi cơ." Nghe vậy, hai đứa bé kia không nói gì, nhưng a nương tụi nó lại bắt đầu mắng. "Nói linh tinh gì vậy cái thằng nhóc kia?" "Nó đánh con ta đây này!" Ta thấy nhức cả đầu, yên lặng đợi hai người nói hết. Ta không tức giận, khom người ngồi xuống, bình tĩnh cất tiếng hỏi hai đứa bé kia. "Vong Thần nói có đúng không?" Cả hai không đáp, ngược lại hai vị a nương lại được nước lấn tới. Ta mất kiên nhẫn "Hai người đừng nói nữa." "Những bạn khác cũng biết phải không? Ta sẽ hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì." Đứa bé bên cạnh vẫn im thin thít. Ta nhẹ nhàng cất lời "Phu tử các con có từng dạy bậc quân tử nên cư xử thành thật, không được nói dối không?" Mấy đứa bé bèn gật đầu. "Nếu đã như vậy, mời các vị tiểu quân tử đây hãy nói cho ta biết, ban nãy Lý Vong Thần có nói dối hay không?" "Không ạ." Ta gật đầu "Ngoan lắm." Hai vị a nương ban nãy hùng hồn vậy, bây giờ im như thóc, vì vừa giận cũng vừa xấu hổ. Chẳng ngờ Lý Vong Thần bước lên phía trước, vỗ vai mấy đứa nhóc nọ. "Không phải người ta bảo là không đánh không quen sao, sau này chúng ta là huynh đệ tốt cùng nhau phấn đấu." "Cơ mà đánh không lại thì cũng không được chơi xấu đâu. Ta coi các ngươi là huynh đệ, hai ngươi ban nãy lại vu oan cho ta." Hai đứa bé trực trào nước mắt, thút thít "Huynh đệ à, bọn ta sai rồi! Bọn ta chỉ định đùa thôi, không ngờ lại thành ra như vậy." Lý Vong Thần giang tay ôm luôn cả hai đứa "Đại ca cũng có lỗi, đại ca đánh mấy đệ đau quá." Vậy là...thành đại ca rồi ư? Hình như không cần ta ra mặt lắm. Ta nhìn sang bên cạnh, vị a nương kia ngượng chín mặt "Hay là...chúng ta dẫn các con đi khám đại phu?" 2. Ngoại trừ học văn, ta còn mời thầy dạy võ cho Lý Vong Thần. Ngày nào ta cũng gọi thằng bé dậy sớm rèn luyện thân thể, sau đó ta về phòng ngủ tiếp. Thằng bé đòi kháng nghị. Ta dùng lời lẽ hợp tình hợp lý đáp "Nhà ta cô nhi quả mẫu con à, khó tránh khỏi nguy hiểm. Con là người con trai duy nhất trong gia đình, con phải bảo vệ a nương." Lý Vong Thần gật đầu đồng tình "Con biết rồi a nương." Thế là thằng bé nghĩ đủ mọi cách tìm một người cha, để cho cái nhà này có thêm người đàn ông thứ hai. Vài tháng sau, thằng bé đã làm quen hết tất cả nam nhân chưa thành thân quanh khu này, lần nào cũng nhất quyết kéo ta đến ngó thử. Biết nói sao đây? Tại ta từng dõi theo vị hoàng đế quyền cao chức trọng mưu mô xảo quyệt, từng trông thấy dáng vẻ võ tướng lòng đầy hoài bão của Thập Thất, từng gặp rất nhiều công tử thế gia tướng mạo khôi ngô. Chắc vậy nên bất giác mắt ta đã quen với cái đẹp. Khi ta nhìn Lưu nhị ca bán cá ở bến cảng, hay là ông chủ tiệm vải đối diện tiệm cơm nhà ta, ta không có có cảm giác. Hiếm lắm ta mới có thời gian đi đón con trai tan học, vừa đến đã thấy thằng bé đang mai mối mình với người ta. "A nương con rất dịu dàng, lương thiện, mặc dù không đẹp mấy, nhưng nương sáng dạ, chẳng có việc gì là nương không biết." Quỷ nhỏ này, dám bảo ta xấu! Đột nhiên, người kia cất tiếng, chất giọng ấm áp "Trò đang muốn kiếm phụ thân cho mình sao?" "Vâng, nương là do con tự nhận, tự tìm thêm cha cũng vậy thôi." Ta bèn cất bước đến cạnh Vong Thần, người kia mặc y phục trắng, tựa như bước từ trong tranh ra, đôi mắt tựa như cánh hoa đào, khóe mắt hơi xếch lên tạo nên cảm giác quyến rũ. Ta cơ hồ nghe thấy tiếng mình nuốt nước bọt. Người ấy khẽ cười, véo má Vong Thần "Nhưng mà thầy dạy học chẳng được bao nhiêu, mua kẹo cho các trò rồi chẳng còn tiền nuôi a nương trò nữa." Ma xui quỷ khiến thế nào mà ta lại bảo "Ta...ta có tiền." Thành công thu hút ánh mắt của người kia! Đôi mắt người đen láy, toát ra sự dịu dàng dễ chịu, bấy giờ ta mới ý thức được mình vừa nói gì. "A nương đến rồi!" Vong Thần hét lớn giải thoát ta khỏi vòng vây của sự ngượng ngập. Ta không dám nhìn vào đôi mắt kia nữa, nhanh chóng kéo Lý Vong Thần bỏ chạy "Lý Vong Thần về thôi." "Nương không phải vội, đó là phu tử bọn con." "Nương đi chậm thôi, chú ý hình tượng." Về đến nhà, Vong Thần xun xoe giới thiệu với ta. "Nương ạ, thầy ấy tên là Triệu Tư Tề, năm nay 26 tuổi, là phu tử học cao biết rộng nhất học đường." "Nương yên tâm, con đã nghe ngóng cả rồi, hàng xóm láng giềng ai cũng tấm tắc khen thầy tốt bụng, chính trực, đẹp nết còn đẹp cả người. Con gái huyện lệnh mến thầy 2 năm rồi, nhưng thầy không đồng ý." Bỏ qua vấn đề nhân phẩm, ta thừa nhận mình rung động trước vẻ đẹp ấy. Thực ra, không lạ khi Vong Thần bảo ta hiền. Thằng bé chẳng bao giờ thấy ta giận cả. Song không phải vì ta hiền, mà tại những chuyện bình thường không đủ sức làm ta giận. Còn thông minh là thật, bởi chỉ trong thời gian ngắn, tiệm cơm của ta kinh doanh vô cùng phát đạt. Tuy nhiên, ta có cảm giác người tầm thường như mình sao lọt được vào mắt xanh của Triệu Tư Tề, hơn nữa ta còn có một đứa con trai. Ai dè, Lý Vong Thần rất nhanh nhảu mời thầy về nhà ăn cơm. Nhìn thấy Triệu Tư Tề, ta phảng phất như thấy tiên nhân hạ phàm. "Đành làm phiền cô nương, tại hạ là Triệu Tư Tề, phu tử của Tiểu Thần." Bởi từng hầu hạ hoàng thượng, nên tất nhiên ta phải hiểu lễ nghi "Triệu tiên sinh không cần đa lễ, ta là Lý Thư Nhiên." Bảo là đến ăn cơm nhưng Triệu Tư Tề đã tự mua thức ăn mang đến, ta chỉ việc hâm lại. Lý Vong Thần và vội bát cơm sau đó lủi mất "Cả hai nói chuyện đi ạ, con hẹn huynh đệ bàn luận võ nghệ rồi." Bốn mắt nhìn nhau, chỉ có ta ngại, Triệu Tư Tề vẫn bình tĩnh dùng cơm. "Lý cô nương, tại hạ là người Tô Châu, phụ mẫu khuất núi đã lâu, nay chỉ còn một mình, hiện đang sống ở ngõ Hạnh Hoa, phía tây thành." Sao có cảm giác như đi xem mắt vậy? "Ta vốn ở Kinh Thành, phụ thân mất nên chuyển đến đây, giờ chỉ có mỗi con trai là Vọng Thần." Người ấy ngẩng đầu lên, mỉm cười "Tiểu Thần bảo cô nương vẫn chưa thành thân?" Ta gật đầu. "Trùng hợp quá, tại hạ cũng vậy." Trùng hợp? "Tiểu Thần bảo muốn nhận ta làm phụ thân, không biết ý cô nương thế nào?" Ta thấy ong đầu, sau đó cố gắng tĩnh tâm suy nghĩ, bao năm mình sống theo quy tắc, phá lệ một lần thì có sao. Ta thừa nhận mình mê mẩn sắc đẹp, nhưng sau này nếu có hậu quả gì, ta tin mình gánh vác được. Ta buông đũa, bĩnh tĩnh đáp "Ta không có người thân nào khác, không cần phải lo lắng về bên nhà ta." "Ta mở một tiệm cơm phía đông thành, đủ làm kế sinh nhai, ta có thể nuôi chàng, còn con cái thì ta muốn thuận theo tự nhiên." "Song, Lý Vong Thần nhất định phải theo họ Lý. Sau này, ta vẫn muốn tiếp tục ở đây, chàng có thể dọn qua đây ở." "Không phải ta chê bên chàng, mà là ta chuyển nhà nhiều quá, không muốn chuyển thêm lần nào nữa." Nói xong, ta chợt đỏ mặt, lỡ như người ta không có ý này, ta biết giấu mặt vào đâu. Chàng cười nhẹ như gió thoảng "Vậy sau này, nhờ nương tử nuôi ta đấy." Thành thân với một người mới gặp mặt hai lần quả thực như một giấc mộng. Lý Vong Thần hỏi ta "Nương, con có cha rồi, sau này con không cần dậy sớm tập võ nữa đúng không?" Ta xoa đầu thằng bé "Cha con nhìn còn không mạnh bằng con, con vẫn nên tập võ tiếp." __________________________________ CẢNH BÁO KHÔNG BUÔNG LỜI CAY ĐẮNG CHỈ NHẬN KẸO. Nguồn ảnh 小红书ID 1023846774 Diên vĩ
Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Fb Bốn ngày bên tôi Thể loại Ngôn tìnhCổ đạiHENữ CườngBinh Vương Tình trạng Đang viết Số chương đang ra Nguồn Lượt đọc 28,969 Cập nhật 07/04/2023 Ta là tỳ nữ hầu hạ bên cạnh hoàng thượng. Đến nay, ta đã theo hầu ngài được hơn mười năm, từ lúc ngài còn là vị hoàng tử đáng mến cho đến khi trở thành bậc đế vương đáng sợ. Mọi người đều nghĩ ngài sẽ nạp ta vào hậu cung, nhưng ta biết...ngài khinh thường ta. Advertisement Last edited by a moderator 26/03/2023
Đại gia Trường “chùa” Đất Ninh Bình có hai đại gia cùng tên Trường là ông Hoàng Mạnh Trường, Chủ tịch Tập đoàn Xi măng The Vissai và ông Nguyễn Văn Trường, Tổng Giám đốc Doanh nghiệp tư nhân xây dựng Xuân Trường Tập đoàn Xuân Trường - chủ đầu tư hai khu du lịch tâm linh bậc nhất Đông Nam Á là Bái Đính và Tam Chúc. Để dễ dàng phân biệt, người ta thường nhắc đến hai đại gia này bằng hai biệt danh khác nhau là đại gia Trường “xi măng” và đại gia Trường “chùa”. Đại gia Trường “chùa” được biết đến với hai khu du lịch sinh thái - tâm linh nổi tiếng là Bái Đính Ninh Bình và Tam Chúc Kim Bảng, Hà Nam. Trong đó, “trái tim” của hai khu du lịch này là chùa Bái Đính và chùa Tam Chúc với rất nhiều kỷ lục thế giới cũng như châu Á. Ông Nguyễn Văn Trường áo trắng, Chủ tịch Tập đoàn Xây dựng Xuân Trường. ẢnhFB Đại gia Xuân Trường còn tạo nên một quần thể du lịch vô cùng ấn tượng tại TP. Ninh Bình. Đó là biến khu vực xung quanh khách sạn Hoa Lư, gồm núi Kỳ Lân, chùa Bạc,... trở thành điểm “checkin” không thể bỏ qua của du khách khi đến nơi đây. Khách sạn Hoa Lư nằm ngay ngã tư đường Trần Hưng Đạo và đường Tràng An, điểm khởi đầu của con đường vào KDL Tràng An - Bái Đính. Trước đây, khách sạn này do Sở Du lịch tỉnh Ninh Bình quản lý và khai thác, sau khi về tay Tập đoàn Xuân Trường bỗng trở nên nhộn nhịp với khu “phố cổ Hoa Lư” được đầu tư xây mới hoàn toàn, tái hiện những nét kiến trúc cũng như văn hoá truyền thống. “Phố cổ Hoa Lư” là nơi diễn ra các hoạt động văn hoá, giao thương với nhiều sản phẩm du lịch đem lại luồng sinh khí mới cho du lịch Ninh Bình. Không thể phủ nhận ông Trường đã làm phong phú thêm cho du lịch Ninh Bình chỉ với ý tưởng đầu tư cho dự án phố cổ Hoa Lư. Ý tưởng độc lạ của vị đại gia này mới đây còn khiến du khách trầm trồ. Đó là việc thực hiện bức tranh bằng cánh đồng lúa mang tên “Lý Ngư Vọng Nguyệt” trong Khu du lịch sinh thái Tràng An, một trong những “con gà đẻ trứng vàng” cho Tập đoàn Xuân Trường. Dựa trên bức tranh nổi tiếng của dòng tranh dân gian Việt Nam, “Lý Ngư Vọng Nguyệt” phiên bản lúa nước cũng mang hình ảnh một đôi cá chép đang chơi đùa cùng ánh trăng. Để tạo nên bức tranh, nông dân xã Ninh Hải, huyện Hoa Lư cùng tham gia với các chuyên gia để tính toán kỹ lưỡng thời gian cấy, tạo thửa, tạo hình khối làm nên bức tranh nghệ thuật đặc sắc, tạo nên nét chấm phá mới cho Tràng An. "Lý ngư vọng nguyệt" phiên bản Tam Cốc. Ảnh Trần Nghị Những siêu dự án du lịch sinh thái - tâm linh Tuy nhiên, nhắc đến ông Nguyễn Văn Trường không thể không nhắc đến những siêu dự án du lịch tâm linh trị giá tỷ USD. Ngoài Tràng An - Bái Đính và Tam Chúc có quy mô vốn đầu tư lần lượt và tỷ đồng, Tập đoàn Xuân Trường còn đề xuất xây dựng khu du lịch văn hóa tâm linh tổng hợp đảo Cái Tráp Hải Phòng; Hồ Núi Cốc Thái Nguyên tỷ đồng;... gần nhất là đề xuất xin được triển khai dự án "Xây dựng và phục dựng Phố Hiến xưa", với tổng vốn đầu tư dự kiến lên tới tỷ đồng tại Hưng Yên. Dự kiến, tổng diện tích đất cho dự án Phố Hiến xưa là chủ yếu khai thác khu đất ngoài bãi sông Hồng, không sử dụng đất trồng lúa. Trong đó, khu quần thể Phố Hiến xưa có quy mô 511,3ha, để phục dựng khoảng nhà cổ, trung tâm tâm linh tín ngưỡng, đình thờ tổ nghiệp trên mặt nước, trung tâm hội nghị, lễ hội cho doanh nhân... Trong hồ sơ xin đề xuất, dự án này sẽ phục dựng những ngôi nhà cổ của Việt Nam do thương nhân 12 nước châu Á xây dựng như Xiêm, Mã Lai, Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản… Đồng thời, phục dựng sự hiện diện của các nước phương Tây như Bồ Đào Nha, Anh, Pháp, Hà Lan... để gợi nhớ về thương cảng Phố Hiến sầm uất nhất khi thương nhân quốc tế đến buôn bán. Tập đoàn Xuân Trường cũng đang lập đề án xây dựng Khu du lịch sinh thái Hồ Thanh Long tổng diện tích tại Chí Linh, Hải Dương. Dịch vụ đi thuyền dọc phố cổ Hoa Lư. ẢnhFB Doanh nghiệp này cũng từng đề xuất xây khu du lịch tâm linh Hương Sơn, Mỹ Đức Hà Nội, với quy mô khoảng tổng mức đầu tư lên tới tỷ đồng. Ý tưởng này là một phần trong dự án xây dựng tuyến đường tâm linh kết nối di sản có chiều dài khoảng hơn 100km, nối 10 di sản nổi tiếng của Việt Nam. Không dừng lại ở đó, Tập đoàn Xuân Trường đang sở hữu các tài sản bất động sản khác, trong đó có hai sân golf Tràng An thuộc quần thể KDL sinh thái Tràng An và sân golf Kim Bảng thuộc quần thể KDL sinh thái Tam Chúc. Doanh nghiệp này cũng thực hiện thi công một loạt dự án hạ tầng giao thông không chỉ ở tỉnh Ninh Bình và Hà Nam. Điển hình như quốc lộ 1, quốc lộ 10 qua tỉnh Ninh Bình; cao tốc nối TP. Hạ Long đến cầu Bạch Đằng, tuyến nối cao tốc Hà Nội - Hải Phòng với cao tốc Cầu Giẽ - Ninh Bình, qua địa phận tỉnh Hà Nam, Hưng Yên...
yên hoa tam nguyệt